Hồ Ngạc Ngữ

dt

Em đã vào chùa, chọn cảnh tịnh không
Điều ngăn trở là trăm nghìn cái tưởng
Tưởng nghĩa mẹ cha, tưởng tình làng xóm
Hãy quên đi, nhớ kho báu nhà mình

PTA: Phần lớn thơ của nhà thơ Hồ Ngạc Ngữ ngôn từ đơn giản, gần gũi, quen thuộc, nhưng ý thơ thì sâu lắng đượm tình. Người đọc dễ trực nhận một cảm xúc chân lắm từ những vần thơ như vậy. Là thơ là văn được viết theo cảm xúc của một người bình thường, Muốn hái hoa sen dâng cúng Phật / Sợ đất trời trống một làn hương... Em đang bước từng bước chân thật chậm / Tâm yên bình trong mỗi bước chân không...