Có bậc thầy thấy đạo đã nói: Có thì có tự mảy may, không thì cả thế gian này đều không. Nay chúng ta cần học lại điều này. Đọc lời kinh sau, chúng ta sẽ hiểu hơn lẽ có không đó. Chúc bạn một ngày vui.

~~~~~~~

Kinh Kaccayanagotta (S.ii,16)

1) Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế tôn ở Savatthi (Xá-vệ) tại Jetavana (Thắng Lâm) trong vườn ông Anàthapin-dika (Cấp Cô Độc )

Bây giờ bạn đang ở dâu ? Ngoài ruộng đồng, trên núi rừng, nơi quân trường, trong hảng xưởng, trước bàn giấy, tại bệnh xá hoặc chốn lao tù ? Bạn hãy thở một hơi thở nhẹ nhàng, và thắp sáng mặt trời ý thức trong bạn. Chúng ta bắt đầu bằng hơi thở ấy và ý thức ấy. Cuộc đời như một ảo ảnh, một giấc mộng hay một thực tại nhiệm mầu, điều đó hoàn toàn tùy thuộc nơi bạn tùy thuộc nơi sự tỉnh thức của bạn.

Tôi có người bạn là nhà khảo cứu khoa học, hiện đang hướng dẫn cho nhiều sinh viên làm luận án tiến sĩ khoa học, làm gì cũng muốn cho scientifique. Nhưng ông bạn này lại làm thơ, thành ra nhiều khi anh ấy không được scientifique cho lắm. Mùa Ðông năm ngoái, ông bạn của tôi trải qua một cơn khủng hoảng tinh thần khá lớn.

Bản dịch của Thiền sư Nhất Hạnh

KINH NGƯỜI BIẾT SỐNG MỘT MÌNH

Sau đây là những điều tôi được nghe lúc đức Thế Tôn còn lưu trú ở tịnh xá Kỳ Viên trong vườn Kỳ Đà tại thành Xá Vệ; Ngài gọi các vị khất sĩ và bảo:

Đức Phật là bậc Giác Ngộ. Tên họ của Ngài là Siddhattha Gotama, sống vào khoảng năm 563 đến 483 trước công nguyên. Bồ-tát Siddhattha Gotama đản sinh trong một gia đình họ Gotama (Cồ-Đàm), tộc Sakya (Thích-Ca). Cha là Suddhodana và mẹ là Mahāmāyā, trị vì một vương quốc nhỏ thuộc vùng Kapilavatthu, gần biên giới Ấn Độ - Nepal ngày này. Ở tuổi 29, Bồ-tát Siddhattha rời bỏ hoàng cung, xuất gia tìm đạo.

PTA: Trường Tomoe là một ngôi trường đặc biệt được xây dựng vào thập niên 40 của thế kỷ trước ở Nhật Bản. Đặc biệt thế nào, Tetsuko Kuroyanagi kể lại trong đoạn hồi ký dưới đây. Tôi thích nên đã dịch ra tiếng Việt. Bản dịch không được văn hoa lắm. Có nhiều chỗ chưa ưng ý. Biết vậy, tôi vẫn muốn chia sẻ với các bạn đoạn hồi ký này ở đây hôm nay như một kỷ niệm.

Kinh Trung Bộ

(Majjhima Nikaya)

Đó là lần tôi khựng lại ngước nhìn Đức Phật trong tâm thái do dự. Đó là lần mà tôi thấy cần chia sẻ với vài người bạn có duyên trên con đường tìm lại sự bình an cho mình. Vì thấy cần chia sẻ mà chưa thấy chắc là mình đã tìm gặp Phật nên do dự. Nhưng dù sao, đó cũng là một lần tìm Phật có ý nghĩa. Dĩ nhiên, đó không phải là lần đầu tiên, và cũng không phải là lần cuối cùng. Lần ấy, tôi thấy Đức Phật là một vị Thầy bằng xương bằng thịt sống vào thế kỷ thứ năm trước tây lịch ở một vùng thuộc phía Bắc Ấn Độ.

20180521_065850.jpg

Sám là tự hối điều lỗi của mình.

Sám hối là biết tội lỗi của mình mà muốn sửa đổi. Hối là răn dạy, là tiếc điều lỗi trước, hối cải, hối hận, hối họa, hối ngộ, hối quá, hối tội, hối tâm. Sám hối cũng nghĩa là ăn năn chừa bỏ. Ăn năn chừa bỏ tức là tắm rửa trong sạch. Không còn xấu đen dơ bẩn và bỏ sự chấp chứa tội lỗi, kêu là xả đọa. Thế nên gọi là sám hối thì được xả đọa.

Nếu không kể đến sách dịch, sách Hành thiền là cuốn sách đầu tiên mà người muốn học thiền nên đọc. Hành thiền được in năm 2002 và cho đến nay tập sách mỏng này vẫn là một tài liệu quý về phương pháp thực hành thiền căn bản. Hành thiền trình bày phương pháp thiền do đức Phật Thích ca chỉ dạy như được lưu lại trong kinh tạng Pāli. 
Tác giả là một nhà sư giàu kinh nghiệm tu tập và là một dịch giả, một nhà nghiên cứu uyên thâm pháp Phật. Đó là Trưởng lão Hòa thượng Thích Minh Châu, đã viên tịch ngày 1/9/2012.