15.2.17

Mùa xuân này, tôi đã thở…phào

PTA: Cùng dõi theo bóng các bậc thầy đi trước, Tịnh Viên cư sĩ thỉnh thoảng ghé qua PTA đàm đạo, chia sẻ cùng thân hữu nơi đây những kinh nghiệm mà cư sĩ đã góp nhặt được khi có duyên thân cận quý ngài. Tịnh Viên cư sĩ hay kể những câu chuyện rất đời thường, đôi khi là tầm thường như không có gì để kể để nói. Nhưng qua cái nhìn của cư sĩ, những chi tiết rất đời thường lại trở nên sâu sắc. Đôi khi cư sĩ lại không nói, chỉ gợi gợi rồi cười và... thở thôi. Rất khó hiểu. Cái thở...phào ở đây là một ví dụ.
Chúng tôi cảm ơn lòng ưu ái của cư sĩ dành cho PTA mà chia sẻ bài viết ngắn này.
Mong gặp lại cư sĩ.
Chúc mọi người an vui.
~~~~~~~
Cách đây ba năm, tôi đã viết bài về “Nếp sống của một vị Sư” giới thiệu trên Vô Ưu.
Khi Vô Ưu đến tay bạn đọc, từ trong Tết ra ngoài Tết, tôi được nhiều độc giả ngợi khen “Khéo diệu dụng”. Nhưng cũng có vị cẩn thận nhắc chừng: “Sẽ bị hố đấy!”
Là người có chút ít kinh nghiệm về báo chí, tôi rất cẩn trọng khi viết bài về một “Nhân vật đương thời”.
Tôi còn nhớ, khi Tâm Lộc ghé thăm Sư ở Tịnh xá, nhìn nếp sống thanh bần của Sư, Tâm Lộc đã gợi ý cho tôi nên có bài tán thán về đạo hạnh của Ngài.

12.2.17

Totto-chan, Cô Bé Bên Cửa Sổ _ phần 10

10. THỨC ĂN Ở BIỂN VÀ THỨC ĂN Ở ĐẤT LIỀN
Đã đến giờ “một ít ở biển, một ít ở núi” rồi, chưa bao giờ Totto-chan nôn nóng trông đến giờ ăn trưa đến thế.
Thầy hiệu trưởng dùng cụm từ này để chỉ cho sự cân bằng trong bữa ăn, các loại thức ăn thầy muốn học sinh mang theo để ăn với cơm. Thay vì nói theo cách thông thường là “tập cho trẻ em ăn được các loại thức ăn khác nhau,” hay là “hãy quan tâm đến sự cân bằng dinh dường trong bữa ăn trưa của các em,” thầy hiệu trưởng này yêu cầu phụ huynh phải chuẩn bị khẩu phần trưa cho các em gồm “một ít ở biển, một ít ở núi.”

10.2.17

Quan trọng là tỉnh thức

Tâm cảnh thay đổi thế nào đều không quan trọng. Quan trọng là tỉnh thức. Đó là lời mà Trưởng lão Giác Dũng thường nhắc nhở cho nhiều thiền sinh đến học thiền với ngài.

4.2.17

To YOU

PTA: To YOU là bản tiếng Anh của bản dịch 17 lời khuyên của thiền sư số một Nhật Bản do cô Diệu Liên vừa mới chuyển. Bản dịch tiếng Việt rất rõ ràng. Nhưng với các bạn có dùng tiếng Anh, đọc bản tiếng Anh vẫn thấy thích hơn. Xin chia sẻ cùng các bạn.
~~~~~~~~~
1. To you who have just begun brooding over life
In a part of Manchuria, the carts are pulled by huge dogs. The driver hangs a piece of meat in front of the dog’s nose, and the dog runs like crazy to try to get at it. But of course he can’t. He’s only thrown his meat after the cart has finally reached its destination. Then in a single gulp, he swallows it down.

It’s exactly the same with people and their paychecks. Until the end of the month they run after the salary hanging in front of their noses. Once the salary is paid, they gulp it down, and they’re already off: running after the next payday. Nobody can see farther than the end of their nose.

The question is: why are you straining your forehead so much?

If you aren’t careful, you’ll spend your whole life doing nothing besides waiting for your ordinary-person hopes to someday be fulfilled.

1.2.17

17 lời khuyên của thiền sư số một Nhật Bản

PTA: Những lời khuyên rất bổ ích. Cảm ơn cô Diệu Liên nhiều nghe.
~~~
Kodo Sawaki (1880-1965) hay “Kodo-Kẻ không nhà”, là một trong những vị thiền sư phái Tào Động (Nhật Bản) có ảnh hưởng nhất của thế kỷ XX. Là trẻ mồ côi, 16 tuổi xuất gia, sau bị gọi nhập ngũ, chiến tranh kết thúc Sawaki quay về tiếp tục tu học thiền. Kodo Sawaki lập hạnh không trụ mà đi khắp nơi để dạy thiền.
Thiền sư Sawaki luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc hành thiền hơn là học kinh sách hay tham công án. Một số lời khuyên dạy của Kodo Sawaki được môn sinh tập hợp thành “Gửi bạn”, xin chia sẻ đến bạn đọc suy ngẫm.

1. Gửi người bắt đầu biết suy ngẫm về cuộc đời
Ở một số nơi tại Mãn Châu, các cỗ xe thường do các chú chó to lớn kéo. Bác xà ích treo một miếng thịt trước mũi chó, và chú chó chạy như điên theo miếng thịt. Nhưng dĩ nhiên là chú không bao giờ với tới. Chú chỉ được vứt cho miếng thịt khi cỗ xe đã về tới đích. Rồi chỉ trong một cái ngốn, chú nuốt chửng miếng thịt xuống cổ họng.